Hai mắt sưng đỏ, Trần Ca ôm con búp bê vải đứng trước gương.
"Còn một phút nữa là mười hai giờ đêm."
Nhà vệ sinh không bật đèn, Trần Ca chằm chằm nhìn chính mình trong gương.
Sợ bỏ lỡ thứ gì đó, hắn không dám chớp mắt lấy một cái, hai tay chống lên bồn rửa mặt, ghé mặt sát vào gương.
Tập trung cao độ, dồn mọi sự chú ý vào tấm gương, ngay khi chỉ còn cách mười hai giờ đêm vài giây ngắn ngủi, chiếc điện thoại trong túi quần Trần Ca bỗng rung lên.
"Điện thoại ư? Ai lại gọi cho mình vào giờ này nhỉ?"
Tình huống bất ngờ làm Trần Ca giật thót. Hắn rút điện thoại ra, màn hình hiển thị tên đội trưởng Lý.
"Xảy ra chuyện gì rồi sao?" Trần Ca bắt máy, áp lên tai: "Chú Tam Bảo, chú tìm cháu có việc gì thế?"
"Trương Bằng vẫn chưa sa lưới! Bọn chú đã thu hẹp phạm vi rà soát, có thể khẳng định gã đang trốn ở khu Tây Giao Hàm Giang! Cháu phải cẩn thận đấy! Tên nghi phạm này cực kỳ xảo quyệt và nguy hiểm, hành vi của gã hoàn toàn khác người bình thường, hiện tại bọn chú không loại trừ khả năng gã sẽ quay lại tìm cháu!" Đầu dây bên kia, giọng đội trưởng Lý nghiêm túc và gấp gáp.
"Tối qua bên ngoài công viên Tân Thế Kỷ chẳng phải đã giăng lưới tầng tầng lớp lớp rồi sao? Gã bị thương cả hai tay, đáng lẽ không thể chạy xa được chứ ạ?" Trong mắt Trần Ca, việc Trương Bằng sa lưới chỉ là vấn đề thời gian.
"Tình hình có biến, tạm thời chú chưa thể giải thích chi tiết cho cháu được. Chú chỉ tiết lộ một chút, tối qua có một cảnh sát sau khi chặn bắt được nghi phạm thì dường như đã nhìn thấy thứ gì đó, hiện giờ đang rơi vào hôn mê sâu, phải cấp cứu trong bệnh viện."
"Cái gì cơ?!" Sắc mặt Trần Ca thay đổi. Đúng lúc định nói tiếp, hắn vô tình nhìn thấy tấm gương trên tường.
Trên mặt gương nhẵn bóng, chẳng biết từ lúc nào đã hiện lên một chữ số Ả Rập màu đỏ như máu — "1".
"Nhưng cháu cũng đừng quá lo lắng, phạm vi truy lùng đang ngày một thu hẹp, tà không thể thắng chính, gã nhất định sẽ phải chịu sự trừng phạt của pháp luật!"
Đội trưởng Lý vẫn liên tục nói gì đó, nhưng Trần Ca đã chẳng còn tâm trí đâu mà nghe. Hắn đặt điện thoại sang một bên, ngơ ngẩn nhìn chằm chằm vào mặt gương.
"Xuất hiện từ lúc nào thế? Quái vật trong gương đã rời đi rồi, sao con số vẫn có thể hiện lên trên gương được?!" Trần Ca nhớ lại cảnh tượng đêm qua, một nửa cơ thể của quái vật trong gương ở bên trong, một nửa ở bên ngoài, sau đó Trương Bằng chủ động áp sát vào gương để dung hợp với nó.
"Con số này rốt cuộc có ý nghĩa gì? Hôm qua là '2', hôm nay lại biến thành '1', liệu qua mười hai giờ đêm mai nó có trở về không hay không?" Con số giảm dần khiến ánh mắt Trần Ca trở nên nặng nề: "Sau khi Trương Bằng bị quái vật trong gương nhập xác, con số thay đổi lần đầu tiên. Vừa rồi chú Lý nói có một cảnh sát rơi vào hôn mê, nạn nhân thứ hai xuất hiện thì con số lại giảm thêm một lần. Con số này có liên quan đến các nạn nhân chăng? Quái vật trong gương cần ba người sống sao?"
Bất kể con số này tượng trưng cho thời gian hay mạng người, Trần Ca đều không định tiếp tục chờ đợi nữa. Trong lòng hắn dấy lên một cảm giác khủng hoảng tột độ.
"Quái vật trong gương đang không ngừng lớn mạnh, đêm mai có lẽ là cơ hội cuối cùng của mình rồi." Trần Ca cầm giẻ lau xóa sạch con số trên mặt gương, lúc này hắn đã chẳng còn bận tâm được nhiều như thế nữa.
Trả lời qua loa với đội trưởng Lý vài câu, hắn cúp máy rồi cầm điện thoại đen bước vào phòng chứa đồ.
"Đã qua mười hai giờ đêm, nhiệm vụ thường ngày chắc cũng được làm mới rồi. Hiện tại có hai nhiệm vụ có thể giúp ích cho mình: một là nhiệm vụ độ hảo cảm của hồng y lệ quỷ, hai là nhiệm vụ thường ngày cấp độ Ác mộng mới xuất hiện hôm nay."
Mở điện thoại đen lên, Trần Ca bấm vào mục nhiệm vụ thường ngày.
"Độ khó Đơn giản: Một trải nghiệm kinh dị không nên để lại bóng ma tâm lý gây sang chấn cho người tham gia. Tôi nghĩ bạn hiểu rõ đạo lý 'vật cực tất phản'. Hãy hoàn thiện chế độ an toàn của nhà ma, rà soát lại các mối nguy hiểm tiềm ẩn bên trong nhà ma."
"Độ khó Bình thường: Bạn đã nhận được một cơ hội mở rộng nhà ma, hãy nhanh chóng tìm địa điểm thích hợp để tiến hành! Do hạn chế về mặt bằng, trước khi hoàn thành mở rộng, bạn không thể thực hiện bất kỳ nhiệm vụ thử thách bối cảnh nào!"
"Độ khó Ác mộng: Trong phòng bạn bấy lâu nay vẫn luôn có một người khác sinh sống, chẳng lẽ bạn không muốn biết người đó là ai sao?"
"Lưu ý! Một số nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm, xin hãy thận trọng lựa chọn!"
Đọc xong cả ba nhiệm vụ, ánh mắt Trần Ca nấn ná ở nhiệm vụ Ác mộng thứ ba: "Trong phòng có một người khác sinh sống? Nghe thôi đã thấy rợn người rồi."
Trần Ca hiểu rất rõ mức độ nguy hiểm của nhiệm vụ Ác mộng. Hắn đắn đo nửa ngày cũng không chọn nhận, mà lướt điện thoại, mở trang riêng của hồng y lệ quỷ ra.
"Bạn có muốn nhận nhiệm vụ độ hảo cảm của Trương Nhã không? Lưu ý! Nhiệm vụ này có mức độ nguy hiểm nhất định!"
Chiếc điện thoại "chu đáo" đưa ra lời cảnh báo. Hắn day day huyệt thái dương, có phần do dự chưa quyết định được.
"Cả hai nhiệm vụ này đều vô cùng nguy hiểm. Nhưng phần thưởng của nhiệm vụ thường ngày độ khó Ác mộng lại là ngẫu nhiên, rất có thể sẽ cho mình thêm một năng lực mang tính hỗ trợ; ngược lại, với nhiệm vụ độ hảo cảm, Trương Nhã là một hồng y lệ quỷ có hẳn trang riêng trong điện thoại, trông có vẻ rất lợi hại, dường như cao hơn quái vật trong gương vài bậc. Nếu có thể nhờ cô ấy ra tay, hy vọng phá giải cục diện của mình sẽ lớn hơn rất nhiều."
Phân tích một hồi lâu, Trần Ca cắn răng nhấn vào nhiệm vụ độ hảo cảm của Trương Nhã.
"Xác nhận nhận nhiệm vụ độ hảo cảm của Trương Nhã?"
"Xác nhận!"
Giao diện màu đỏ máu bắt đầu cuộn trào như những đóa hồng đang tàn úa. Chẳng mấy chốc, những dòng chữ mới đã xuất hiện trên màn hình điện thoại.
"Vui lòng đến trường tư thục Tây Thành trong vòng một giờ kể từ khi nhận nhiệm vụ, trước khi trời sáng hãy tìm thấy đôi giày múa màu đỏ của Trương Nhã."
"Lưu ý: Lần đầu hẹn hò, tuyệt đối đừng đến muộn, nếu không cô ấy sẽ không vui đâu."
Đọc xong gợi ý nhiệm vụ trên điện thoại, vẻ mặt Trần Ca trở nên kỳ quặc. Trường tư thục Tây Thành vốn đã bị bỏ hoang từ vài năm trước, nguyên nhân cụ thể không rõ, nghe đồn là do từng xảy ra chuyện gì đó rất kinh hoàng nên mới buộc phải đóng cửa.
"Lần đầu hẹn hò với con gái lại diễn ra ở một ngôi trường bỏ hoang sau mười hai giờ đêm, câu chuyện tình yêu của mình có phải là có vấn đề ở đâu rồi không?"
Nhiệm vụ yêu cầu phải có mặt ở trường tư thục Tây Thành trong vòng một tiếng. Trần Ca tính toán thời gian, thấy vẫn còn khá dư dả: "Khu đất cũ của trường tư thục Tây Thành nằm ngay bên khu Tây Giao, đối với mình thì không tính là xa. Vấn đề là đi tới đó lúc hơn mười hai giờ đêm... Thôi bỏ đi, mình cứ đi tắm cái đã, dù sao đi nữa thì đây cũng là lần đầu tiên của mình mà."
Nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ, Trần Ca thay một bộ quần áo sạch rồi đứng lại trước gương: "Còn lại năm mươi phút, sao tự dưng lại thấy hơi hồi hộp thế này."



